Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Men đêm

Lâu lắm mới có dịp thức đêm đánh đàn như thằng say vậy. Có nhiều kiểu say: say sắc đẹp, say rượu. Mình thì say đêm. Đêm đến một là làm thơ, hai là đánh đàn. Từ hồi ở trọ, 4 năm trời chẳng biết say đêm đánh đàn là gì cả.

Bốn thứ cầm, kỳ, thi, hoạ mình được học ba món, chỉ có làm thơ là phó thác cho người thân quen, cực kỳ thân quen. Ấy vậy mà thất vọng, phải tự mà học.

Âm buồn đưa chút hơi đêm
Nương theo tiếng nhạc buông mềm sợi tơ.

Ba đánh cờ tướng từ lúc nào mình không biết. Mình chỉ nhớ lần đầu tiên nhìn bàn cờ ba đánh với chú từ hồi nhỏ xíu, chưa đi học lớp lá, mình đã được ba chỉ con cờ, cách đi. Lớn một xíu, thời học lớp 4 mình hay đòi chơi với ông ngoại. Ông hay dàn thế thủ, mình toàn đánh hoà, khó thắng. Sau này lên cấp II mình bắt đầu đánh với tụi bạn. Thua liên miên.
Lên mãi cấp III mới được thằng bạn hệ thống lại kiến thức về cờ tướng, lúc đó mình mới có cái nhìn tổng quan và trở nên "nguy hiểm" hơn được một chút.
Sau này mình tò mò thêm cờ vây. Có đợt mình luyện lên đến khoảng 7kyu thì lu bu rồi bỏ. Cờ gì mà loài người chơi được và mình tò mò thì mình chơi.

Nhạc cụ đầu tiên mình biết chơi là cái môi của mình. Mình tập huýt sáo từ khi em mình vừa dứt ngậm sữa, hồi đó mẹ tập cho mình. Lớp 5, mình xin ba mua một cây sáo về tập, nhưng mà không thổi được. Sau này mới biết là tại cây sáo, không phải tại mình. Về sau, mẹ mua cho một cây sáo chơi nhạc chèo mình mới biết thổi kỹ thuật. Wow!!! Từ lúc đó mình mới có ý nghĩ là đồ tập phải tương đối tốt thì mới không cản trở, và cũng vì vậy đến giờ mình vẫn chưa có ý định kiếm một cây violin!!! (haha!)
Sau đó mình tò mò guitar, và rồi đi học thầy Minh.

Thầy mình vừa là nhạc sỹ, vừa là hoạ sỹ. Mỉnh học vẽ để luyện thi kiến trúc. Sau 2 tháng học mòn mỏi, mình phát hiện là mình đã nắm được các kỹ thuật, nhưng để các bí kíp đó biến thành hoạt động của neuron thần kinh thì cần có một quá trình cực kỳ dài, và mình không thực sự đam mê vẽ đến mức có thể đầu tư cho nó như vậy. Thế là mình bỏ. Cũng may, những gì mình học được vẫn còn. Mình vẫn có thể vẽ và tạo khối, lên nét, dù rất chậm.


Thời cấp III cuộc sống của mình thật êm đềm. Nhìn tụi học trò trường Gia Định mình lại nhớ thời đó. Hồi đó mình chỉ có lo học, tạm gọi là lo. Đêm mà thức thì cũng chỉ do bài tập, vương một xíu suy nghĩ không thuộc về bài tập. Suy nghĩ đó cũng đa phần về các ý tưởng, dự định. Phần còn lại không phải là suy nghĩ nữa, mà là phần có cố nghĩ khác đi cũng không thoát được.
Đêm xuống mình hay đánh đàn cho cái cây nguyệt quế trước nhà nghe. Đêm thì mát, tiếng dế tuốt ngoài xa đều đều. Gió đông lạnh gần giống với đêm nay. Mi mắt cay cay khép hờ trong từng rung động của cây đàn...