Dạ lòng nằng nặc đòi chay
Ăn vài mỡ thịt nôn ngay ra đường
Đêm đêm trằn trọc đầu giường
Nhược thần, bụng ỏng bụng ương, vận kình.
Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015
Căn?
Nhãn:
linh tinh
Google Account Video Purchases
Ho Chi Minh City, District 7, Ho Chi Minh, Vietnam
Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015
Hành
Đầu đau như búa bổ
Cũng tại Hành, ta khổ...
Hành là thứ Ngũ cay
Cớ sao nêm thức này
Ta ăn như nuốt độc
Công phu con rèn tập
Thầy thấy mà không nhận
Ngày đổ đêm, khuya ập sang ngày
Con trì
mà chưa qua được cửa xuân
Cũng tại Hành, ta khổ...
Hành là thứ Ngũ cay
Cớ sao nêm thức này
Ta ăn như nuốt độc
Công phu con rèn tập
Thầy thấy mà không nhận
Ngày đổ đêm, khuya ập sang ngày
Con trì
mà chưa qua được cửa xuân
Nhãn:
linh tinh
Google Account Video Purchases
Ho Chi Minh City, District 7, Ho Chi Minh, Vietnam
Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015
Mendelssohn Violin Concerto E Minor OP.64 (Full Length) : Hilary Hahn & ...
Gần sáu năm nay tôi ít chú tâm nghe nhạc soạn cho đàn dây.
Bản thu này nhắc lại đầy đủ cung bậc của cảm xúc, kỹ thuật trình tấu, trình độ ghi âm và nội lực của một cây vĩ cầm mà ngày đó tôi từng biết.
Nói thì dài và sẽ dở. Nhưng ít người biết đây là một bản nhạc dành cho mùa xuân.
Bản thu này nhắc lại đầy đủ cung bậc của cảm xúc, kỹ thuật trình tấu, trình độ ghi âm và nội lực của một cây vĩ cầm mà ngày đó tôi từng biết.
Nói thì dài và sẽ dở. Nhưng ít người biết đây là một bản nhạc dành cho mùa xuân.
Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015
Con Mig sợ một mình
Mig là con chó nhỏ em gái tôi nó lôi về từ bốn năm trước. Nó rất sợ ma và sợ một mình.
Năm hết Tết đến, ba chị em tôi không ở Sài Gòn nữa mà về nhà dọn dẹp. Con Mig được thỏa nỗi nhớ của một con chó. Em tôi tha hồ mà vật nó ra gãi gãi, bóp mõm, siết chân,... Trò nào có thể hành hạ cho con chó thấy vui thì nó chơi trò đó. Chị lớn trong nhà thì vuốt nó, đá nó, rồi kệ xác cái tiếng ư ử nhõng nhẽo của nó. Tôi cho nó nhai tay tôi, nó thích trò này nhất.
Nhưng mà loài người luôn bận bịu việc riêng. Loài chó thì chỉ mong chơi với người, làm cái gì đó cho người.
Sáng dọn, chiều dọn, tối dọn một xíu rồi nghỉ. Chơi với chó nhiều sẽ bị la.
Hồi tôi chưa học đại học, con Mig tha hồ nhõng nhẽo. Nó đòi chơi banh, đòi lên nhà nằm sát bên chủ,... tôi chiều hết. Khi nó ngủ, nó sẽ lựa chỗ nằm, miễn sao nó mở mắt ra là nhìn thấy chủ. Nó đòi ăn thì nó sẽ ngồi chờ chủ ăn cho xong, rồi lân la lại gần ngước nhìn. Cho đồ ăn vào cái tô mà quên cái gì thì chỉ cần nói nó xê ra, rồi cầm tô làm đủ trò, rồi trả nó cái tô. Mấy con chó khác mà đang ăn thì đừng hòng lại gần cái tô.
Ở nhà nó hay bị mắng, mắng đúng có, mắng oan có.
"Con Mig sao mày không gọi tao mà ị ở đây hả?"
"Nó kêu nãy giờ, mẹ gọi mày không xuống dắt nó đi, giờ đổ cho nó hả?"
"Con Mig! Mày hư lắm nghe chưa!"
Nó cứ bị chửi theo đúng kiểu "bị chửi như chó". Nó gục đầu xuống, ngó lơ đi, cụp tai lại.
Nó cộc tính. Mẹ nói chó mà cắn chủ thì phải tống đi. Trong nhà chỉ có chị hai và mẹ là chưa bị cắn.
Có lần con em tôi giỡn bạo quá, nắm cẳng nó xốc lên. Nó đau rồi cắn sượt mà sứt da con bé. Ba tôi tím mặt cầm cái chổi quét nhà vừa nạt vừa đánh. Tôi đang học bài, nghe tiếng con chó trúng mấy roi nên chạy xuống.
Nó bị xích vô cái bàn. Nó nhỏ bằng con chó nhật mà ba đánh nó bằng chổi thì làm sao nó chịu nổi. Hồi nhỏ ba từng bóp chết một con chó vì nó cắn ba rồi, nên tôi phải nhảy vào mà hứng roi cho nó. Mẹ kéo tôi ra bằng được vì sợ tôi bị nó cắn, nó đã từng cắn tôi, giờ nó lại đang bị đánh.
Tôi thì ôm nó, nó cắn tôi cũng ưng. Nó nép sát vào tôi, mặt nó xám ngoét, hai con mắt ướt ướt, lưỡi run run liếm mép, thở dốc không ra hơi. Con bé ngồi góc nhà sụt sùi.
Bữa cơm tối hôm đó như cái hầm than.
Kỳ thực giai đoạn đó nó bị ve đốt. Nó chỉ thấy ngứa rồi gãi. Bắt được con ve cho nó là cực hình vì đụng phải chỗ đau, nó nghi ngờ tôi cào cho da nó chảy máu. Tang chứng rành rành, tay tôi dính máu, con ve thì đầy mùi của nó nên nó nghĩ con ve là một phần cơ thể nó. Tôi bị cắn tổng cộng 3 lần, lần nào cũng giấu. Tới lần cuối thì bị lộ, tôi không thể bào chữa cho nó trước bất cứ chuyện gì kể từ đó.
Khó lắm mới năn nỉ ba mẹ không bán nó đi. Tôi bắt con ve cho nó nhìn, nói mãi hết lần này tới lần khác nó mới chịu hiểu là con ve cắn nó. Vậy là nó sợ ve còn hơn sợ ma. Mỗi lần ngửi thấy ve, nó trả thù bằng cách ăn luôn con ve đó, nhưng mà nó bị sùi bọt mép. Chưa thấy con chó nào như con chó này.
Bão tố cũng đến khi mấy ông khách ăn to nói lớn ghé nhà. Con Mig muốn ngửi bất cứ thứ gì xuất hiện trong khuôn viên ngôi nhà. Khách là một vật thể chuyển động mà nó cảnh giác cao nhất, nên nó phải sủa, phải giựt xích để ngửi coi cái thứ gọi là Khách đó có quen không, là sở hữu của ba, của mẹ, hay là trái banh mới của nó.
Nhưng mà nó chỉ là con chó, chủ bắt im thì phải im. Lúc nào tôi cũng là thằng bị bắt nhịp roi rồi kêu nó im. Trong khi tôi biết mọi chuyện sẽ đơn giản khi dắt nó lên nhà, để nó theo dõi ông Khách kia.
Ổng mà dám ăn to nói lớn, dám giơ tay lên thì nó sẽ sủa để không được làm cái hành động "hỗn xược" đe dọa người nhà đó.
Tôi thường chúc người ta "vạn sự như ý", nhưng mà ý ba mẹ và ý con chó khác nhau nên tôi chẳng bao giờ dám chúc con chó như vậy. Bù lại tôi chiều nó tẹt ga.
Sau những chơi giỡn, cắn sủa, thì chó bắt đầu thèm nằm gần người. Nhưng mà người thì thích xem TV, bật máy tính.
Chó lúc nào cũng bị đuổi xuống nhà, nhìn mọi người cười giỡn với nhau mà không được ở trong bầu không khí đó.
Tối nay tôi rửa chén, con bé ở trên nhà lướt web, con chó bị xích. Nó lại kêu ư ử, đòi. Tôi dặn nó chờ tôi rửa xong rồi tôi nằm chơi với nó. Tay tôi vẫn nhức nên không cho nó nhai nhiều như hồi trước được nữa.
Năm hết Tết đến, ba chị em tôi không ở Sài Gòn nữa mà về nhà dọn dẹp. Con Mig được thỏa nỗi nhớ của một con chó. Em tôi tha hồ mà vật nó ra gãi gãi, bóp mõm, siết chân,... Trò nào có thể hành hạ cho con chó thấy vui thì nó chơi trò đó. Chị lớn trong nhà thì vuốt nó, đá nó, rồi kệ xác cái tiếng ư ử nhõng nhẽo của nó. Tôi cho nó nhai tay tôi, nó thích trò này nhất.
Nhưng mà loài người luôn bận bịu việc riêng. Loài chó thì chỉ mong chơi với người, làm cái gì đó cho người.
Sáng dọn, chiều dọn, tối dọn một xíu rồi nghỉ. Chơi với chó nhiều sẽ bị la.
Hồi tôi chưa học đại học, con Mig tha hồ nhõng nhẽo. Nó đòi chơi banh, đòi lên nhà nằm sát bên chủ,... tôi chiều hết. Khi nó ngủ, nó sẽ lựa chỗ nằm, miễn sao nó mở mắt ra là nhìn thấy chủ. Nó đòi ăn thì nó sẽ ngồi chờ chủ ăn cho xong, rồi lân la lại gần ngước nhìn. Cho đồ ăn vào cái tô mà quên cái gì thì chỉ cần nói nó xê ra, rồi cầm tô làm đủ trò, rồi trả nó cái tô. Mấy con chó khác mà đang ăn thì đừng hòng lại gần cái tô.
Ở nhà nó hay bị mắng, mắng đúng có, mắng oan có.
"Con Mig sao mày không gọi tao mà ị ở đây hả?"
"Nó kêu nãy giờ, mẹ gọi mày không xuống dắt nó đi, giờ đổ cho nó hả?"
"Con Mig! Mày hư lắm nghe chưa!"
Nó cứ bị chửi theo đúng kiểu "bị chửi như chó". Nó gục đầu xuống, ngó lơ đi, cụp tai lại.
Nó cộc tính. Mẹ nói chó mà cắn chủ thì phải tống đi. Trong nhà chỉ có chị hai và mẹ là chưa bị cắn.
Có lần con em tôi giỡn bạo quá, nắm cẳng nó xốc lên. Nó đau rồi cắn sượt mà sứt da con bé. Ba tôi tím mặt cầm cái chổi quét nhà vừa nạt vừa đánh. Tôi đang học bài, nghe tiếng con chó trúng mấy roi nên chạy xuống.
Nó bị xích vô cái bàn. Nó nhỏ bằng con chó nhật mà ba đánh nó bằng chổi thì làm sao nó chịu nổi. Hồi nhỏ ba từng bóp chết một con chó vì nó cắn ba rồi, nên tôi phải nhảy vào mà hứng roi cho nó. Mẹ kéo tôi ra bằng được vì sợ tôi bị nó cắn, nó đã từng cắn tôi, giờ nó lại đang bị đánh.
Tôi thì ôm nó, nó cắn tôi cũng ưng. Nó nép sát vào tôi, mặt nó xám ngoét, hai con mắt ướt ướt, lưỡi run run liếm mép, thở dốc không ra hơi. Con bé ngồi góc nhà sụt sùi.
Bữa cơm tối hôm đó như cái hầm than.
Kỳ thực giai đoạn đó nó bị ve đốt. Nó chỉ thấy ngứa rồi gãi. Bắt được con ve cho nó là cực hình vì đụng phải chỗ đau, nó nghi ngờ tôi cào cho da nó chảy máu. Tang chứng rành rành, tay tôi dính máu, con ve thì đầy mùi của nó nên nó nghĩ con ve là một phần cơ thể nó. Tôi bị cắn tổng cộng 3 lần, lần nào cũng giấu. Tới lần cuối thì bị lộ, tôi không thể bào chữa cho nó trước bất cứ chuyện gì kể từ đó.
Khó lắm mới năn nỉ ba mẹ không bán nó đi. Tôi bắt con ve cho nó nhìn, nói mãi hết lần này tới lần khác nó mới chịu hiểu là con ve cắn nó. Vậy là nó sợ ve còn hơn sợ ma. Mỗi lần ngửi thấy ve, nó trả thù bằng cách ăn luôn con ve đó, nhưng mà nó bị sùi bọt mép. Chưa thấy con chó nào như con chó này.
Bão tố cũng đến khi mấy ông khách ăn to nói lớn ghé nhà. Con Mig muốn ngửi bất cứ thứ gì xuất hiện trong khuôn viên ngôi nhà. Khách là một vật thể chuyển động mà nó cảnh giác cao nhất, nên nó phải sủa, phải giựt xích để ngửi coi cái thứ gọi là Khách đó có quen không, là sở hữu của ba, của mẹ, hay là trái banh mới của nó.
Nhưng mà nó chỉ là con chó, chủ bắt im thì phải im. Lúc nào tôi cũng là thằng bị bắt nhịp roi rồi kêu nó im. Trong khi tôi biết mọi chuyện sẽ đơn giản khi dắt nó lên nhà, để nó theo dõi ông Khách kia.
Ổng mà dám ăn to nói lớn, dám giơ tay lên thì nó sẽ sủa để không được làm cái hành động "hỗn xược" đe dọa người nhà đó.
Tôi thường chúc người ta "vạn sự như ý", nhưng mà ý ba mẹ và ý con chó khác nhau nên tôi chẳng bao giờ dám chúc con chó như vậy. Bù lại tôi chiều nó tẹt ga.
Sau những chơi giỡn, cắn sủa, thì chó bắt đầu thèm nằm gần người. Nhưng mà người thì thích xem TV, bật máy tính.
Chó lúc nào cũng bị đuổi xuống nhà, nhìn mọi người cười giỡn với nhau mà không được ở trong bầu không khí đó.
Tối nay tôi rửa chén, con bé ở trên nhà lướt web, con chó bị xích. Nó lại kêu ư ử, đòi. Tôi dặn nó chờ tôi rửa xong rồi tôi nằm chơi với nó. Tay tôi vẫn nhức nên không cho nó nhai nhiều như hồi trước được nữa.
Nhãn:
Chó
Google Account Video Purchases
Biên Hòa, Dong Nai, Vietnam
Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015
Phế Can
Hai đường kinh chạy dọc cánh tay
Một đường qua can, một qua phế
Suy ở đâu mà hành hạ thân này
Gượng đàn mà run rẩy tái tê
Sao không nghỉ, này chim đang hót
Ngươi trong bụi mà xót lòng ta
Gai đâm, đưa ta chữa được mà
Đừng đẩy ta ra xa mãi thế
Dẫu vắt kiệt hai kinh can phế
Gói vào kỳ âm của tiếng đàn
Xuyên tường gai bằng lòng dậy vang
Tìm đường gỡ mảnh ghim xước xát
Vô tình thấy ngươi, lòng tan nát
Cớ duyên sao nhận gai làm nhà
Không nhận ra đời Bão hay Hòa
Chẳng nơi đâu là toà nương trú
Hót hay, với chim là lạc thú
Chẳng khác ta nguyện chú âm thanh
Đều lạc lối chẳng thoát khỏi thành
Nó vô hình ta, nhưng ngươi thấy
Nơi đây ai cũng bị lạc đấy
Đêm ngày cày xéo từng sát na
Chẳng ai tìm được đường thoát ra
Nên thấy nhau kẹt bụi gai trong suốt
Lòng ngươi và ta màu trắng muốt
Mà vô tình chẳng tự thấy bụi gai...
Một đường qua can, một qua phế
Suy ở đâu mà hành hạ thân này
Gượng đàn mà run rẩy tái tê
Sao không nghỉ, này chim đang hót
Ngươi trong bụi mà xót lòng ta
Gai đâm, đưa ta chữa được mà
Đừng đẩy ta ra xa mãi thế
Dẫu vắt kiệt hai kinh can phế
Gói vào kỳ âm của tiếng đàn
Xuyên tường gai bằng lòng dậy vang
Tìm đường gỡ mảnh ghim xước xát
Vô tình thấy ngươi, lòng tan nát
Cớ duyên sao nhận gai làm nhà
Không nhận ra đời Bão hay Hòa
Chẳng nơi đâu là toà nương trú
Hót hay, với chim là lạc thú
Chẳng khác ta nguyện chú âm thanh
Đều lạc lối chẳng thoát khỏi thành
Nó vô hình ta, nhưng ngươi thấy
Nơi đây ai cũng bị lạc đấy
Đêm ngày cày xéo từng sát na
Chẳng ai tìm được đường thoát ra
Nên thấy nhau kẹt bụi gai trong suốt
Lòng ngươi và ta màu trắng muốt
Mà vô tình chẳng tự thấy bụi gai...
Google Account Video Purchases
Biên Hòa, Dong Nai, Vietnam
Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015
Cái xó (1)
Mùa diều kéo căng ngọn gió, đẩy những gợn xô nhau trên cánh đồng lúa. Chạy men những con sóng dập dìu là thằng Nạ cùng đám bạn của nó. Cả đám vừa hò vừa hét, chân trần long nhong đạp bùn lấm lem bờ cỏ. Thằng đi đầu kéo một cọng dây chuối khô, rồi cọng dây nối cọng dây chuối khác,... nối mãi mới tới con diều. Con diều kềnh càng chịu cho tụi nhỏ kéo, cày lên gió mà ho ra từng tiếng "hu......hu......"
"Chạy nhanh lên mầy ơi!"
"Thôi đưa tao thả giùm cho, mày ra kia giữ đi!"
Lần này gió mới chịu thổi vừa ý tụi nhỏ. Con diều không còn khóc từng tiếng nữa mà nó kêu đều, kêu mãi. Chỉ có cọng dây là cực khổ từng mối, nối xuống từng bàn tay tranh nhau giật giật.
"Ê bứt giùm tao cọng cỏ!"
"Thôi mày bứt đi, lười quá mày!"
"Mày nha mày, tao nhờ mà dám lười!"
Tụi nó quay qua khỏ đầu nhau, đứa này khỏ đứa kia, rồi lại bị khỏ, bị mắng.
"Hôm qua tao bênh mày rồi mà hôm nay mày dám bênh nó nha mày!"
Cuối cùng cũng tới lượt thằng Nạ bị cả đám mắng vì không chịu bênh bên nào hết. Nó lo chơi diều. Nãy giờ nó nhìn cục mây nhỏ xíu, rồi cục mây bên cạnh. Nó nhìn tới đám mây dài dài gần mé bờ tre. Gió đang đưa đám mây đó đủng đỉnh nhích lại gần.
À hóa ra đám mây có hình cái đuôi phượng, có năm dải mây dài dài nè, mỗi cọng mây xơ xơ lông nè, gió ơi kéo con phượng đó ra cho ta ngắm xem.
"Ê sao tao nói mày không nghe?"
"Hả?"
"Nó đòi tao nặn con cua trả nó kìa mày, mày nặn giùm tao coi."
"Ai biết, ai kêu mày chọc nó chi?"
"Nhớ mày đó con."
"Thôi tao đi về, tối rồi mày."
"Mới chiều mà, ở lại chơi đi."
"Thôi tao về, mai chơi tiếp."
Nó về nhà.
(to be continue...)
"Chạy nhanh lên mầy ơi!"
"Thôi đưa tao thả giùm cho, mày ra kia giữ đi!"
Lần này gió mới chịu thổi vừa ý tụi nhỏ. Con diều không còn khóc từng tiếng nữa mà nó kêu đều, kêu mãi. Chỉ có cọng dây là cực khổ từng mối, nối xuống từng bàn tay tranh nhau giật giật.
"Ê bứt giùm tao cọng cỏ!"
"Thôi mày bứt đi, lười quá mày!"
"Mày nha mày, tao nhờ mà dám lười!"
Tụi nó quay qua khỏ đầu nhau, đứa này khỏ đứa kia, rồi lại bị khỏ, bị mắng.
"Hôm qua tao bênh mày rồi mà hôm nay mày dám bênh nó nha mày!"
Cuối cùng cũng tới lượt thằng Nạ bị cả đám mắng vì không chịu bênh bên nào hết. Nó lo chơi diều. Nãy giờ nó nhìn cục mây nhỏ xíu, rồi cục mây bên cạnh. Nó nhìn tới đám mây dài dài gần mé bờ tre. Gió đang đưa đám mây đó đủng đỉnh nhích lại gần.
À hóa ra đám mây có hình cái đuôi phượng, có năm dải mây dài dài nè, mỗi cọng mây xơ xơ lông nè, gió ơi kéo con phượng đó ra cho ta ngắm xem.
"Ê sao tao nói mày không nghe?"
"Hả?"
"Nó đòi tao nặn con cua trả nó kìa mày, mày nặn giùm tao coi."
"Ai biết, ai kêu mày chọc nó chi?"
"Nhớ mày đó con."
"Thôi tao đi về, tối rồi mày."
"Mới chiều mà, ở lại chơi đi."
"Thôi tao về, mai chơi tiếp."
Nó về nhà.
(to be continue...)
Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015
Từ hôm đó đến nay
Từ hôm đi Xuân tình nguyện đến giờ, chưa có đêm nào là bình yên cả.
Cuống phổi lờ nhờ thứ dịch bóp nghẹt hơi thở.
Suy nghĩ ào ào hình ảnh, nặng trĩu, muốn trút ra mà không thoát nổi.
"Ái" và "Thủ" là hai trong mười hai hành đang rỉa tróc mảnh đất cằn cỗi trong lòng. Nó không ra tận mặt mà nó ngầm giựt dây, mượn các hành khác mà xô lấy bờ kè tôi trụ.
Sư phụ nói chỉ cần rõ thì tự kẻ đó sẽ tan. Tôi muốn thấy rõ hơn cái gì đứng sau chúng. Tôi sợ bị cột vào suy nghĩ và hy vọng nào đó, khi nó cứ lần theo một bóng hình mà tôi còn không biết rõ sẽ ra sao.
Cuống phổi lờ nhờ thứ dịch bóp nghẹt hơi thở.
Suy nghĩ ào ào hình ảnh, nặng trĩu, muốn trút ra mà không thoát nổi.
"Ái" và "Thủ" là hai trong mười hai hành đang rỉa tróc mảnh đất cằn cỗi trong lòng. Nó không ra tận mặt mà nó ngầm giựt dây, mượn các hành khác mà xô lấy bờ kè tôi trụ.
Sư phụ nói chỉ cần rõ thì tự kẻ đó sẽ tan. Tôi muốn thấy rõ hơn cái gì đứng sau chúng. Tôi sợ bị cột vào suy nghĩ và hy vọng nào đó, khi nó cứ lần theo một bóng hình mà tôi còn không biết rõ sẽ ra sao.
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)