Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2020

30/09/2011

Hơn 9 năm đã qua, sang năm là tròn mười.

Lần đầu tôi biết tự cột tóc của mình lại. Nói không ai tin 😅😂😂

Từ sau những ngày trại xuân năm ấy, khối băng rạn nứt đã vỡ tan tành như tiếng mandolin réo rắt. Tôi bắt đầu nhận thấy gốc cây tình cảm dần khô héo. Tôi không để tâm tới vẻ bề ngoài gì nữa. Tóc cứ dài ra. Trường có quy định nam sinh phải hớt tóc cao trên cổ áo. Hình như vì tôi giựt giải về nhiều quá nên ngoại lệ. Thầy Hồng hình như hồi đó có la tôi "Ngân nè, em coi cắt cái tóc coi sao cho được đi, đừng nghĩ mình giỏi rồi muốn sao cũng được, phải biết làm gương cho người khác"... Hình như sau đoạn đó thầy nói về việc thầy hiểu mấy đứa tuổi mới lớn thì tính tình thất thường. Tôi rất cảm thông cho thầy và rất quý trọng thầy, nhưng tôi làm biếng đi cắt tóc.

hồi đó tóc dài chứ không đa cấp như vầy đâu

Với lại test thử coi tóc dài ra thì cũng là một điều thú vị mà.

Cuối năm đó, nhận học bổng Odon Vallet, tôi nhận ra cả một hội trường gần 500 người, kể cả sinh viên, cũng không ai để tóc cột như tôi cả 😂😅 Cũng may là từ nhỏ tới lớn, tôi thường rơi vào cảnh dở khóc dở cười nên cũng quen, đi lên nhận rồi đi xuống thôi.

Đến cuối tháng 8, sau khi có kết quả thi ĐH, người ta gọi điện lần cuối: "Mình là người bắt đầu, mình sẽ là người kết thúc". Thường thì nói chuyện với nhau, xưng bằng tên, nhưng nửa năm trở lại thời điểm đó thì không còn xưng tên như vậy nữa.

Đầu tháng 9 năm đó, tôi tìm tre, làm một món quà "nho nhỏ" nhưng cũng cỡ 1m chiều dài.

Giữa tháng 9, tôi làm gọn tóc lại, vì tôi muốn món quà này cần phải thành tâm mới được. Tôi cạo tóc luôn.

Sau đó tôi nhờ nhỏ bạn gửi quà đến người ta. Nhỏ bạn đứng hình tại chỗ luôn 😂😅

Sau này, cho đến bây giờ, tôi thấy người ta vẫn ổn. Tôi thầm cảm ơn quyết định ngày đó của người ta.

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2020

Thà như giọt mưa

Tác giả: Nguyễn Tất Nhiên



Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá

Thà như giọt mưa khô trên tượng đá

Thà như mưa gió đến ôm tượng đá

Có còn hơn không, có còn hơn không

Có còn hơn không, có còn hơn không

Người từ trăm năm về như dao nhọn

Người từ trăm năm về như dao nhọn

Dao vết ngọt đâm ta chết trầm ngâm

Dòng máu chưa kịp tràn

Dòng máu chưa kịp tràn

Người từ trăm năm về khơi tình động

Người từ trăm năm về khơi tình động

Ta chạy vòng vòng ta chạy mòn hơi

Nào có hay đời cạn nào có hay cạn đời

Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm

Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm

Ta chạy mù đời ta chạy tàn hơi

Quỵ té trên đường rồi

Sợi tóc vương chân người

Người từ trăm năm về qua trường Luật

Người từ trăm năm về qua trường Luật

Ta hỏng Tú Tài ta hụt tình yêu

Thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi

Đau lòng ta muốn khóc

Đau lòng ta muốn khóc

Thà như giọt mưa vỡ trên mặt Duyên

Thà như giọt mưa khô trên mặt Duyên

Để ta nghe thoáng tiếng mưa vội đến

Những giọt run run ướt ngọn lông măng

Những giọt run run ướt ngọn lông măng

Khiến người trăm năm đau khổ ăn năn

Khiến người tên Duyên đau khổ muôn niên.


Tác giả Nguyễn Tất Nhiên là học sinh trường Ngô Quyền. Papa tôi năm xưa cũng là học sinh của trường nên cũng biết ông. Papa kể về tác giả, về những chuyện hành lang lưu truyền nhiều thế hệ. Đa phần là những chuyện buồn.
Bài này mà đánh mandolin thì hay phải biết. Phải làm một siu phẩm mandolin bài này mới được.

Đêm nay mưa mà lại đội mưa về, chỉ vì quên áo mưa. Vừa đói vừa lạnh.

Con trăng này rồi cũng sẽ qua. Chỉ có nhịp đập ấy vẫn chưa nguôi.

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2020

Kệ hô chuông

Đây là đoạn trích từ kệ  Pháp cú số 13

Ngày nay đã qua

Mạng sống giảm dần

Như cá cạn nước

Có gì là vui

Đại chúng phải siêng tinh tấn

Như cứu lửa cháy đầu

Chỉ nhớ vô thường

Chớ có buông lung


.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Mong rằng có đủ thời gian để hoàn thành dự án đại tạng kinh. Cơ thể này đã nỗ lực rất nhiều để hỗ trợ ta đến bước này.

Nhìn những dự án thế gian họ bày ra mà lòng khô héo. Họ vắt cạn sức lực lẫn nhau để đạt được mục tiêu, rồi cũng để thoả mãn bản thân họ.

Tình cờ biết thêm một chuyện, lẽ ra là vui, nhưng lòng quặn thắt lại cũng như cái dạ dày cạn men kia. Ích kỷ một chút vì cơn ích kỷ đã trào dâng, rồi nó cũng qua thôi.

Đêm nay mưa lạnh, chạy về mà chợt nhớ những buổi đêm đánh đàn cho cây nguyệt quế bên hiên nhà nghe. Ngày đó thật đẹp. Bây giờ cũng tốt, cây đàn vẫn ở đây, chỉ không có cây nguyệt quế và con Mig nằm nghe như xưa thôi.

Nhớ con Mig, mong nó không khổ vì sinh vào xác chó. Nó khôn, như một đứa con nít quậy phá vậy, nó không phải là chó.

Nguyễn Hữu Quý Ngân

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2020

Serenade - Franz Schubert - Van Minh (Classical Guitar)





Thầy tôi đàn bài này cũng từ lâu rồi. Lâu rồi không về thăm thầy. Cây đàn của thầy sau bao nhiêu năm, đã bị gãy. Đây là một cây đàn khác. Có vẻ là một cây Matsuoka No.40 những năm 78-80s trở về trước với rosette hình hoa hồng.

Sáng nay chủ nhật, ngủ dậy mà chân tay mỏi nhừ. Chắc deadline rượt chạy ghê quá nên mệt.

Nghe bản serenade này, tự nhiên nhớ tới tiểu sử bản serenade, không biết gọi nó là hề hước hay là bi kịch. Mà hình như cái tiểu sử dịch sang tiếng Việt này bị bóp méo, để rảnh search lại coi bản gốc nó là gì.

Mai là thứ hai. Cái gì tới cũng sẽ tới. Cái gì qua rồi thì cũng đã xong. Những gì tốt cũng đã làm, điều gì tệ cũng đã sửa. Chỉ có thời gian là vơi bớt.