Tôi đã từng "chia tay" cây guitar của tôi. Tôi nghĩ là tôi điên.
Tôi từng nghĩ là tôi có thể có được kỹ thuật xuất sắc. Tôi tập những bản nhạc với kỹ thuật phức tạp. Rồi phức tạp hơn. Rồi những bản phức tạp hơn nữa.
Tôi dần thấy giới hạn của cây guitar. Nó không thực sự "vỡ tiếng" như tôi từng mong. Thậm chí tôi còn phát hiện một vết nứt keo ngay tại ngựa đàn.
Có lúc tôi tháo dây đàn ra và xem xét mọi thứ. Tôi tự mài lại bridge, bơm keo cho ngựa đàn, xem xét các fan và toàn bộ cấu trúc. Đàn của tôi đúng là hàng độc, tôi lùng sục trên mạng mà chẳng thấy nơi nào có hệ thống fan kỳ quái mà phức tạp như vậy. Nghệ nhân làm cây đàn này hẳn là một tay có kinh nghiệm lâu năm và tiếp xúc nhiều.
Nhưng mà tiếng đàn vẫn chẳng cải thiện so với ý tôi muốn là bao.
Tôi đi tìm thợ sửa. Người ta cũng lắc đầu.
Tôi ngừng đánh đàn. Tôi đổ lỗi là tôi bận. Tôi buồn. Thực là trùng hợp khi hai chuyện ấy tới cùng một lúc.
Sau này tôi mới dần hiểu về câu "đàn chọn người". Mỗi cây đàn có sở trường riêng, nếu không hợp thì nó mới là kẻ có quyền chọn người đàn.
Những bản nhạc mà tôi tập phần lớn cách nay 100 rồi, cấu trúc và cách truyền đạt khác so với bây giờ. Chúng có những yêu cầu khác so với những gì cây guitar của tôi có.
Giờ thì nó là kẻ muốn và tôi là người chiều theo. Chẳng sao cả, nhạc nào cũng có nét hay riêng. Tôi chỉ cần thay đổi cách chơi và thể loại nhạc là xong. Thật đơn giản.
Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015
Khi chẳng còn ai thì vẫn còn cây đàn (4)
Nhãn:
classical guitar
Google Account Video Purchases
Ho Chi Minh City, Ho Chi Minh, Vietnam
Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015
Khi chẳng còn ai thì vẫn còn cây đàn (3)
Tôi từng chơi trên hai cây guitar khác khá tốt. Chúng để lại cho tôi nhiều kỷ niệm.
Cây ba mua đầu tiên đã bị bể trong một sự cố nhỏ. Tôi đã tìm mọi cách để giữ lại nó, nhưng bằng cách nào đó mẹ tôi đã đưa nó về với cát bụi. Cũng may mà tôi không biết, tôi không muốn chứng kiến cảnh đó chút nào.
Chuyện bắt đầu vào thời tôi học cấp II, tôi bắt đầu nghe nhạc cổ điển. Tôi mê violin cùng dòng họ đàn dây và ba nói ba sẽ cho học nhạc cụ. Lúc ba lôi cây guitar về tôi chưng hửng, quyết không đụng đến nó. Vì guitar không phải là violin hay cello.
Một tuần sau tôi bắt đầu tò mò và nghĩ "thôi biết guitar vẫn hơn không biết gì". Hai tuần sau thì bốn đầu ngón tay trái của tôi vừa có chai vừa nát bét vì vết chai mọc lên lại bị tróc ra cho vết khác mọc lên. Cứ vậy tôi tự tập được một tháng thì đi học guitar 2 tháng hè. Cả năm học sau đó tôi mày mò và mong muốn "thay bộ dây nylon đánh classic như thầy mới được!"
Cho đến khi nghe tiếng sụt sùi trong điện thoại "...cây guitar bị bể mất rồi" thì tôi có một cảm giác khó tả. Sau này tôi mới biết cảm giác đó chỉ có khi ngồi một mình bên bờ hồ, gió lặng.
Cây đàn còn lại, là của ba, khi tôi đi học xa và lôi theo cây đàn của tôi.
Ở nhà buồn, vắng tiếng đàn. Ba cũng chưa trồng lan nên nhiều lúc cơn buồn cứ thổi nhẹ qua những cái chuông gió hiên nhà. Cho đến khi ba trồng lan thì cây đàn của ba ít hoạt động, tôi lôi nó đi.
Lúc tôi "chia tay" cây đàn của tôi, tôi cũng không muốn đánh đấm gì với guitar cả. Nếu có đánh thì cũng vì hoàn cảnh thôi. Vậy nên tôi lôi đàn của ba đi tứ xứ, thay vì lôi đàn tôi. Có vẻ ích kỷ, nhưng tôi không thích người lạ đụng vào đàn của tôi và nhận xét về nó.
Đàn của ba thì bụi bặm, thậm chí có phần "bầm dập". Chẳng ai nhận xét gì một cây đàn bụi. Tôi cũng thấy cây đàn có tiếng khá tốt. Vậy là mọi cuộc hội họp cần tôi đàn thì đều có mặt nó. Cứ như vậy tôi kéo dài thời gian rời xa cây guitar của tôi.
Rồi một hôm, tôi lôi cây guitar của tôi ra và rải một lượt...
Nhờ hai cây đàn đó mà tôi biết đánh guitar và về với guitar.
(To be continued...)
Nhãn:
classical guitar
Google Account Video Purchases
Ho Chi Minh City, Ho Chi Minh, Vietnam
Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015
Khi chẳng còn ai thì vẫn còn cây đàn (2)
Tôi quyết định mua cho mình một cây đàn Việt Nam, không thực sự đẹp, không tên, không tuổi, không xưởng sản xuất, không biết xuất xứ của gỗ. Thậm chí tôi còn không chắc chắn hệ thống fan (nan hoa) phía bên trong đàn ra sao. Đàn dù gỗ tốt nhưng kết cấu fan bên trong không tốt thì tiếng xoàng.
Lần đó ba tôi đưa tôi đi lựa đàn. Ông chủ tiệm nói chuyện với ba, hồi đó ổng từng là thợ sửa đàn. Đàn ở tiệm luôn là những cây được tuyển.
Tôi đang thử cây đàn đó thì ông kêu tôi thử một cây đàn khác. Ông nói rằng cây này vừa lấy về, tiếng lớn, đẹp. Tôi công nhận cây đó tiếng lớn, đẹp.
Chỉ có điều, lúc đó tôi nhớ tới cây đàn của thầy tôi, nó có hiệu đàn tên Hồng. Tuổi của nó còn lớn hơn tuổi của tôi. Gỗ của nó không đặc sắc. Tiếng của nó không lớn. Nhưng nó biết cười và khóc.
Trở lại với cây đàn mà tôi định chọn. Tiếng đàn khá nhỏ, nhưng điều khiển khá dễ. Có thể tạo ra nhiều âm sắc. Gỗ đàn mịn vừa phải và già. Tôi rất hy vọng cây đàn này sẽ vỡ tiếng và sẽ hay hơn mọi cây đàn khác.
Hy vọng thì vậy, nhưng lo thì vẫn phải lo. Tôi mới tập nên cũng chỉ nhớ lời thầy dặn là "Đàn thì cũng có vỡ tiếng, nhưng cũng không thay đổi bao nhiêu". Ba tôi nói mua đàn không phải mang về một thời gian rồi bỏ xó, nếu thấy cây kia mà vừa ý thì ba cho "mượn" thêm $$ để rước nó về. Dù vậy, tôi vẫn ưng cây này.
Tôi có cảm giác là chỉ chọn đại thôi.
(To be continued...)
Nhãn:
classical guitar
Google Account Video Purchases
Ho Chi Minh City, Ho Chi Minh, Vietnam
Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015
Khi chẳng còn ai thì vẫn còn cây đàn (1)
Khi chẳng còn ai thì vẫn còn cây đàn.
Vậy mà có lúc đã tống nó đi thật xa, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Tôi từng biết nhiều cây đàn khác, có khối cây đẹp hơn, hay hơn. Mỗi cây có một nét riêng mà chỉ có nghệ nhân với người đánh mới biết, người nghe thì chỉ có thể nghe.
Đàn của tôi không phải loại concert dùng trong các buổi biểu diễn. Lúc tôi tìm đàn thì thầy tôi chỉ dặn đi kiếm đàn tập, tôi cũng muốn có đàn tốt nhưng dần tôi nhận ra vì sao thầy lại dặn đơn giản như vậy. Vậy là tôi tìm đàn tập.
Cùng thời tôi học cấp III, học sinh trong trường ít có người đánh đàn. Lúc đó, tôi chưa thuộc loại biết gì, cũng chẳng thuộc loại không biết gì. Tôi không để dành tiền, vì tôi đi học gần và tôi cũng không biết xin tiền để mua đồ. Vậy mà đùng một cái tôi muốn mua đàn.
Tôi kiếm tiền bằng cách đi thi, thi mọi giải. Từ sự tò mò về kiến thức tự nhiên, tôi biến nó thành tiền. Mãi mới để dành được một chút vừa đủ.
Tôi lùng sục trên mạng, lang thang từ Biên Hòa đến Sài Gòn. Nơi nào có đàn thì tôi đến. Tôi ngắm từng cây đàn, xem thớ gỗ, rosette, thử từng harmonic và thậm chí nghĩ ra hệ thống test đàn cho riêng mình. Tôi còn thử cả những cây đàn vài ngàn. Nó thật cân đối và đẹp, đẹp cả về âm thanh lẫn về hình thức. Nhưng có gì đó không ưng. Chắc cũng do tôi chẳng giỏi nên không biết sao thì gọi là ưng.
Mỗi cây đàn có một tâm hồn riêng. Có những cây chơi nhạc Baroque rất tuyệt, nhưng đánh nhạc trữ tình thì không đặc sắc. Lại có cây đánh flamenco lúc trầm lặng lúc như vũ bão, vậy mà lại đánh vài bản nhạc Trịnh rất có hồn. Nhìn danh sách guitar mà những danh cầm thủ sở hữu, tôi ngợp vì họ đổi đàn khá nhiều. Chắc vì họ là nghệ sỹ chuyên nghiệp rồi nên cần phải như vậy.
Tôi không muốn có hơn một cây đàn làm gì cả.
(To be continued...)
Vậy mà có lúc đã tống nó đi thật xa, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Tôi từng biết nhiều cây đàn khác, có khối cây đẹp hơn, hay hơn. Mỗi cây có một nét riêng mà chỉ có nghệ nhân với người đánh mới biết, người nghe thì chỉ có thể nghe.
Đàn của tôi không phải loại concert dùng trong các buổi biểu diễn. Lúc tôi tìm đàn thì thầy tôi chỉ dặn đi kiếm đàn tập, tôi cũng muốn có đàn tốt nhưng dần tôi nhận ra vì sao thầy lại dặn đơn giản như vậy. Vậy là tôi tìm đàn tập.
Cùng thời tôi học cấp III, học sinh trong trường ít có người đánh đàn. Lúc đó, tôi chưa thuộc loại biết gì, cũng chẳng thuộc loại không biết gì. Tôi không để dành tiền, vì tôi đi học gần và tôi cũng không biết xin tiền để mua đồ. Vậy mà đùng một cái tôi muốn mua đàn.
Tôi kiếm tiền bằng cách đi thi, thi mọi giải. Từ sự tò mò về kiến thức tự nhiên, tôi biến nó thành tiền. Mãi mới để dành được một chút vừa đủ.
Tôi lùng sục trên mạng, lang thang từ Biên Hòa đến Sài Gòn. Nơi nào có đàn thì tôi đến. Tôi ngắm từng cây đàn, xem thớ gỗ, rosette, thử từng harmonic và thậm chí nghĩ ra hệ thống test đàn cho riêng mình. Tôi còn thử cả những cây đàn vài ngàn. Nó thật cân đối và đẹp, đẹp cả về âm thanh lẫn về hình thức. Nhưng có gì đó không ưng. Chắc cũng do tôi chẳng giỏi nên không biết sao thì gọi là ưng.
Mỗi cây đàn có một tâm hồn riêng. Có những cây chơi nhạc Baroque rất tuyệt, nhưng đánh nhạc trữ tình thì không đặc sắc. Lại có cây đánh flamenco lúc trầm lặng lúc như vũ bão, vậy mà lại đánh vài bản nhạc Trịnh rất có hồn. Nhìn danh sách guitar mà những danh cầm thủ sở hữu, tôi ngợp vì họ đổi đàn khá nhiều. Chắc vì họ là nghệ sỹ chuyên nghiệp rồi nên cần phải như vậy.
Tôi không muốn có hơn một cây đàn làm gì cả.
(To be continued...)
Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015
Buồn buồn vẽ công thức cho đỡ buồn
Load công thức toán bằng MathJax là lựa chọn hợp lý đối với người sử dụng vì nó tiện.
Hay hơn nữa, đánh số phương trình bằng
\begin{equation} abc \end{equation}
Hoho tận hưởng thôi!!!
Tìm vào mục Design > Edit HTML rồi search những line đầu, thấy đoạn <head> đầu tiên thì chèn script sau ngay bên dưới:
Lưu lại và test thử:<script src='http://cdn.mathjax.org/mathjax/latest/MathJax.js' type='text/javascript'> MathJax.Hub.Config({ HTML: ["input/TeX","output/HTML-CSS"], TeX: { extensions: ["AMSmath.js","AMSsymbols.js"], equationNumbers: { autoNumber: "AMS" } }, extensions: ["tex2jax.js"], jax: ["input/TeX","output/HTML-CSS"], tex2jax: { inlineMath: [ ['$','$'], ["\\(","\\)"] ], displayMath: [ ['$$','$$'], ["\\[","\\]"] ], processEscapes: true }, "HTML-CSS": { availableFonts: ["TeX"], linebreaks: { automatic: true } } }); </script>
sẽ cho ra:$$1+1=2$$$$1+1=2$$
Hay hơn nữa, đánh số phương trình bằng
\begin{equation}sẽ cho ra kết quả
abc
\end{equation}
\begin{equation} abc \end{equation}
Hoho tận hưởng thôi!!!
Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015
Sát sinh
Sinh linh bé nhỏ vẫy cánh bay
Vờn qua vờn lại thoát tay này
Tay kia ập tới vồ như cắt
Mệnh lìa sực tỉnh tiếc thương thay...
Lượn một vòng wikipedia mới thấy là có chủng muỗi không hút máu. Muỗi có hút máu cũng vì nó phải đẻ trứng.
Mới hai năm trước, tôi chỉ đuổi nó đi. Giờ xét lại mới thấy có nhiều hành động do thói quen quá.
Lười biếng cũng do thói xấu mà ra.
Hấp tấp cũng do thói hư mà ra.
Đập con muỗi mà nghĩ nhiều thì đúng thực điên. Nhưng không nghĩ thì quên để ý rằng lâu rồi không biết tự nhìn mình.
Vờn qua vờn lại thoát tay này
Tay kia ập tới vồ như cắt
Mệnh lìa sực tỉnh tiếc thương thay...
Lượn một vòng wikipedia mới thấy là có chủng muỗi không hút máu. Muỗi có hút máu cũng vì nó phải đẻ trứng.
Mới hai năm trước, tôi chỉ đuổi nó đi. Giờ xét lại mới thấy có nhiều hành động do thói quen quá.
Lười biếng cũng do thói xấu mà ra.
Hấp tấp cũng do thói hư mà ra.
Đập con muỗi mà nghĩ nhiều thì đúng thực điên. Nhưng không nghĩ thì quên để ý rằng lâu rồi không biết tự nhìn mình.
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)

