Tôi từng chơi trên hai cây guitar khác khá tốt. Chúng để lại cho tôi nhiều kỷ niệm.
Cây ba mua đầu tiên đã bị bể trong một sự cố nhỏ. Tôi đã tìm mọi cách để giữ lại nó, nhưng bằng cách nào đó mẹ tôi đã đưa nó về với cát bụi. Cũng may mà tôi không biết, tôi không muốn chứng kiến cảnh đó chút nào.
Chuyện bắt đầu vào thời tôi học cấp II, tôi bắt đầu nghe nhạc cổ điển. Tôi mê violin cùng dòng họ đàn dây và ba nói ba sẽ cho học nhạc cụ. Lúc ba lôi cây guitar về tôi chưng hửng, quyết không đụng đến nó. Vì guitar không phải là violin hay cello.
Một tuần sau tôi bắt đầu tò mò và nghĩ "thôi biết guitar vẫn hơn không biết gì". Hai tuần sau thì bốn đầu ngón tay trái của tôi vừa có chai vừa nát bét vì vết chai mọc lên lại bị tróc ra cho vết khác mọc lên. Cứ vậy tôi tự tập được một tháng thì đi học guitar 2 tháng hè. Cả năm học sau đó tôi mày mò và mong muốn "thay bộ dây nylon đánh classic như thầy mới được!"
Cho đến khi nghe tiếng sụt sùi trong điện thoại "...cây guitar bị bể mất rồi" thì tôi có một cảm giác khó tả. Sau này tôi mới biết cảm giác đó chỉ có khi ngồi một mình bên bờ hồ, gió lặng.
Cây đàn còn lại, là của ba, khi tôi đi học xa và lôi theo cây đàn của tôi.
Ở nhà buồn, vắng tiếng đàn. Ba cũng chưa trồng lan nên nhiều lúc cơn buồn cứ thổi nhẹ qua những cái chuông gió hiên nhà. Cho đến khi ba trồng lan thì cây đàn của ba ít hoạt động, tôi lôi nó đi.
Lúc tôi "chia tay" cây đàn của tôi, tôi cũng không muốn đánh đấm gì với guitar cả. Nếu có đánh thì cũng vì hoàn cảnh thôi. Vậy nên tôi lôi đàn của ba đi tứ xứ, thay vì lôi đàn tôi. Có vẻ ích kỷ, nhưng tôi không thích người lạ đụng vào đàn của tôi và nhận xét về nó.
Đàn của ba thì bụi bặm, thậm chí có phần "bầm dập". Chẳng ai nhận xét gì một cây đàn bụi. Tôi cũng thấy cây đàn có tiếng khá tốt. Vậy là mọi cuộc hội họp cần tôi đàn thì đều có mặt nó. Cứ như vậy tôi kéo dài thời gian rời xa cây guitar của tôi.
Rồi một hôm, tôi lôi cây guitar của tôi ra và rải một lượt...
Nhờ hai cây đàn đó mà tôi biết đánh guitar và về với guitar.
(To be continued...)
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét