Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

Khi chẳng còn ai thì vẫn còn cây đàn (1)

Khi chẳng còn ai thì vẫn còn cây đàn.
Vậy mà có lúc đã tống nó đi thật xa, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.


Tôi từng biết nhiều cây đàn khác, có khối cây đẹp hơn, hay hơn. Mỗi cây có một nét riêng mà chỉ có nghệ nhân với người đánh mới biết, người nghe thì chỉ có thể nghe.

Đàn của tôi không phải loại concert dùng trong các buổi biểu diễn. Lúc tôi tìm đàn thì thầy tôi chỉ dặn đi kiếm đàn tập, tôi cũng muốn có đàn tốt nhưng dần tôi nhận ra vì sao thầy lại dặn đơn giản như vậy. Vậy là tôi tìm đàn tập.
Cùng thời tôi học cấp III, học sinh trong trường ít có người đánh đàn. Lúc đó, tôi chưa thuộc loại biết gì, cũng chẳng thuộc loại không biết gì. Tôi không để dành tiền, vì tôi đi học gần và tôi cũng không biết xin tiền để mua đồ. Vậy mà đùng một cái tôi muốn mua đàn.
Tôi kiếm tiền bằng cách đi thi, thi mọi giải. Từ sự tò mò về kiến thức tự nhiên, tôi biến nó thành tiền. Mãi mới để dành được một chút vừa đủ.

Tôi lùng sục trên mạng, lang thang từ Biên Hòa đến Sài Gòn. Nơi nào có đàn thì tôi đến. Tôi ngắm từng cây đàn, xem thớ gỗ, rosette, thử từng harmonic và thậm chí nghĩ ra hệ thống test đàn cho riêng mình. Tôi còn thử cả những cây đàn vài ngàn. Nó thật cân đối và đẹp, đẹp cả về âm thanh lẫn về hình thức. Nhưng có gì đó không ưng. Chắc cũng do tôi chẳng giỏi nên không biết sao thì gọi là ưng.

Mỗi cây đàn có một tâm hồn riêng. Có những cây chơi nhạc Baroque rất tuyệt, nhưng đánh nhạc trữ tình thì không đặc sắc. Lại có cây đánh flamenco lúc trầm lặng lúc như vũ bão, vậy mà lại đánh vài bản nhạc Trịnh rất có hồn. Nhìn danh sách guitar mà những danh cầm thủ sở hữu, tôi ngợp vì họ đổi đàn khá nhiều. Chắc vì họ là nghệ sỹ chuyên nghiệp rồi nên cần phải như vậy.
Tôi không muốn có hơn một cây đàn làm gì cả.

(To be continued...)

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét