Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

Khi con tát vào mặt cha

Sáng nay lab họp nhóm, lần đầu trong đợt về Việt Nam dài hạn của thầy. Thứ tự các câu hỏi và câu trả lời vẫn như cũ:
  1. Em, công việc của em dạo này như thế nào?
  2. Vậy Em sẽ làm gì?
  3. Vậy Em định bao giờ xong?
Riêng mình được bonus thêm một câu "Vậy em nên nghỉ ở nhà cho khoẻ" (hoho, em ham lắm).

Bình thường họp lab qua skype thì không đoán được nhiều về thầy. Hôm nay thì chỉ có thể ngửi được mùi trầm.
Thầy đam mê khoa học cơ bản từ thời đất nước đang trong giai đoạn xây dựng, còn chưa phát triển. "Lúc thầy đi còn nghèo lắm." Mọi người quanh thầy chỉ lo cơm áo gạo tiền, học rồi lo cơm áo gạo tiền chứ học để "nghiên cứu" thì chẳng khác gì ngày xưa "học để đỗ Trạng", có khi còn hiếm có khó tìm hơn.
Cảm giác cô độc ngập tràn người ta là vậy.

Sâu trong ánh mắt của thầy khi nghe mỗi câu trả lời của từng anh em trong lab là một thoáng trầm. Anh em làm việc cực, mà lại không được đối xử đúng mực.
3 người đã rời lab rồi. Các lab khác còn vắng hơn.

Với thầy, mỗi người trong lab là một niềm vui. Vui vì thầy tìm được một chút đồng cảm từ những người có cùng mối quan tâm. Thầy đã xoay sở bằng mọi cách để xây dựng và hoạt động lab ở VN, niềm vui ấy cũng như đứa con tinh thần vậy. Nó mà sụp đổ thì cũng chẳng khác gì một cái tát.

Sắp tới K13 có 3 đứa làm khoá luận. hê hê,  hy vọng tụi nó đều bị dính ngải =]]

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

Cậu bé bán diêm

Truyện Andersen xưa kể về cô bé bán diêm, đổi những gì mình có để được ấm trong niềm hạnh phúc tinh thần. Và cô bé đã đổi hết tất cả những gì mình có.
Sư phụ ơi, con có phải đổi không?

Say đêm một giấc suy tư
Tỉnh ngày choàng thấy xương nhừ, lòng đau
Cớ chăng cam kết từ lâu
Vô thường róc rỉa tận sâu thịt mềm
Mộng bao nhiêu kiếp lòng kềm
Ngăn như nước đập bên thềm chực tuôn...

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

Bừa bộn

Người xưa không ưa kẻ ăn ở bừa bộn là có lý. Đồ đạc có ngăn nắp gọn gàng thì mới làm việc một cách có hệ thống được. Một lúc làm 3 đầu 6 tay mà không gọn gàng thì tiêu.

Nhìn lại cái không gian nhỏ trước mắt mình mà kinh hãi. Chồng sách luyện TOEFL bị đè bởi núi đồ linh tinh. Cái loa lôi về phục vụ cho mục đích ăn chơi tự dưng chiếm chỗ mà không sinh ích lợi gì thêm. Đồ đạc linh tinh cứ ngày qua ngày lại đầy thêm.

Không còn chỗ cho mỏ hàn nữa.
Không còn chỗ cho đống dây điện, board test,...
Không còn chỗ cho cái bàn phím nữa. Hic, cái bàn phím siêu ồn ào.
Không còn chỗ cho cái ly nước nữa.
Không còn chỗ để đặt tờ giấy A4 tài liệu nữa.

Tụi mòe mỗi lần xổng ra là nhảy nhót, đánh lộn, cào cấu, bôi bẩn, làm rớt, tha lôi, cắn xé,... Lông mòe thì dày lên khắp bàn. Không thể nào quét sạch hết được vì vướng đồ đạc, mà dọn đồ thì (trời ơi!) ác mộng!

Tham quá, cái gì cũng ham, cái gì cũng ôm nên cái bàn mới bừa bộn. Bớt tham thì bớt được chút thời gian rồi.

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Bất công

Bất công thường xảy ra khi kẻ có trong tay quyền hạn lại làm tổn thương kẻ khác thay vì bảo vệ kẻ đó.

Chuyện tít ở xa: kẻ có quyền ăn hiếp người yếu thế.

Chuyện trong xóm: thằng khoẻ ăn hiếp thằng yếu. Nếu cả băng biết bảo vệ nhau thì đi đây đi kia làm ăn đâu có sợ thế cô.

Chuyện trong nhà: vợ thương chồng mà chồng thì nạt vợ. Cha mẹ thương con mà con thì đã ngu lại còn hay cãi. Anh em với nhau mà đặt đằng chân lân đằng đầu.

Chuyện sát sườn...

Trao quyền vào tay bọn ngu ngốc thì lúc nào cũng vậy cả. Người ngốc nghếch nắm quyền thường không biết phân biệt phải trái, đúng sai. Họ cũng chẳng biết đoán định điều gì đang xảy ra, sẽ xảy ra, nên làm cái gì cũng để ra hậu qủa rồi mới tỉnh.
Có khi cũng chẳng tỉnh.