Tôi đã từng "chia tay" cây guitar của tôi. Tôi nghĩ là tôi điên.
Tôi từng nghĩ là tôi có thể có được kỹ thuật xuất sắc. Tôi tập những bản nhạc với kỹ thuật phức tạp. Rồi phức tạp hơn. Rồi những bản phức tạp hơn nữa.
Tôi dần thấy giới hạn của cây guitar. Nó không thực sự "vỡ tiếng" như tôi từng mong. Thậm chí tôi còn phát hiện một vết nứt keo ngay tại ngựa đàn.
Có lúc tôi tháo dây đàn ra và xem xét mọi thứ. Tôi tự mài lại bridge, bơm keo cho ngựa đàn, xem xét các fan và toàn bộ cấu trúc. Đàn của tôi đúng là hàng độc, tôi lùng sục trên mạng mà chẳng thấy nơi nào có hệ thống fan kỳ quái mà phức tạp như vậy. Nghệ nhân làm cây đàn này hẳn là một tay có kinh nghiệm lâu năm và tiếp xúc nhiều.
Nhưng mà tiếng đàn vẫn chẳng cải thiện so với ý tôi muốn là bao.
Tôi đi tìm thợ sửa. Người ta cũng lắc đầu.
Tôi ngừng đánh đàn. Tôi đổ lỗi là tôi bận. Tôi buồn. Thực là trùng hợp khi hai chuyện ấy tới cùng một lúc.
Sau này tôi mới dần hiểu về câu "đàn chọn người". Mỗi cây đàn có sở trường riêng, nếu không hợp thì nó mới là kẻ có quyền chọn người đàn.
Những bản nhạc mà tôi tập phần lớn cách nay 100 rồi, cấu trúc và cách truyền đạt khác so với bây giờ. Chúng có những yêu cầu khác so với những gì cây guitar của tôi có.
Giờ thì nó là kẻ muốn và tôi là người chiều theo. Chẳng sao cả, nhạc nào cũng có nét hay riêng. Tôi chỉ cần thay đổi cách chơi và thể loại nhạc là xong. Thật đơn giản.

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét