Tôi quyết định mua cho mình một cây đàn Việt Nam, không thực sự đẹp, không tên, không tuổi, không xưởng sản xuất, không biết xuất xứ của gỗ. Thậm chí tôi còn không chắc chắn hệ thống fan (nan hoa) phía bên trong đàn ra sao. Đàn dù gỗ tốt nhưng kết cấu fan bên trong không tốt thì tiếng xoàng.
Lần đó ba tôi đưa tôi đi lựa đàn. Ông chủ tiệm nói chuyện với ba, hồi đó ổng từng là thợ sửa đàn. Đàn ở tiệm luôn là những cây được tuyển.
Tôi đang thử cây đàn đó thì ông kêu tôi thử một cây đàn khác. Ông nói rằng cây này vừa lấy về, tiếng lớn, đẹp. Tôi công nhận cây đó tiếng lớn, đẹp.
Chỉ có điều, lúc đó tôi nhớ tới cây đàn của thầy tôi, nó có hiệu đàn tên Hồng. Tuổi của nó còn lớn hơn tuổi của tôi. Gỗ của nó không đặc sắc. Tiếng của nó không lớn. Nhưng nó biết cười và khóc.
Trở lại với cây đàn mà tôi định chọn. Tiếng đàn khá nhỏ, nhưng điều khiển khá dễ. Có thể tạo ra nhiều âm sắc. Gỗ đàn mịn vừa phải và già. Tôi rất hy vọng cây đàn này sẽ vỡ tiếng và sẽ hay hơn mọi cây đàn khác.
Hy vọng thì vậy, nhưng lo thì vẫn phải lo. Tôi mới tập nên cũng chỉ nhớ lời thầy dặn là "Đàn thì cũng có vỡ tiếng, nhưng cũng không thay đổi bao nhiêu". Ba tôi nói mua đàn không phải mang về một thời gian rồi bỏ xó, nếu thấy cây kia mà vừa ý thì ba cho "mượn" thêm $$ để rước nó về. Dù vậy, tôi vẫn ưng cây này.
Tôi có cảm giác là chỉ chọn đại thôi.
(To be continued...)

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét