Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Từ hôm đó đến nay

Từ hôm đi Xuân tình nguyện đến giờ, chưa có đêm nào là bình yên cả.

Cuống phổi lờ nhờ thứ dịch bóp nghẹt hơi thở.
Suy nghĩ ào ào hình ảnh, nặng trĩu, muốn trút ra mà không thoát nổi.

"Ái" và "Thủ" là hai trong mười hai hành đang rỉa tróc mảnh đất cằn cỗi trong lòng. Nó không ra tận mặt mà nó ngầm giựt dây, mượn các hành khác mà xô lấy bờ kè tôi trụ.

Sư phụ nói chỉ cần rõ thì tự kẻ đó sẽ tan. Tôi muốn thấy rõ hơn cái gì đứng sau chúng. Tôi sợ bị cột vào suy nghĩ và hy vọng nào đó, khi nó cứ lần theo một bóng hình mà tôi còn không biết rõ sẽ ra sao.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét