Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

Con Mig sợ một mình

Mig là con chó nhỏ em gái tôi nó lôi về từ bốn năm trước. Nó rất sợ ma và sợ một mình.

Năm hết Tết đến, ba chị em tôi không ở Sài Gòn nữa mà về nhà dọn dẹp. Con Mig được thỏa nỗi nhớ của một con chó. Em tôi tha hồ mà vật nó ra gãi gãi, bóp mõm, siết chân,... Trò nào có thể hành hạ cho con chó thấy vui thì nó chơi trò đó. Chị lớn trong nhà thì vuốt nó, đá nó, rồi kệ xác cái tiếng ư ử nhõng nhẽo của nó. Tôi cho nó nhai tay tôi, nó thích trò này nhất.

Nhưng mà loài người luôn bận bịu việc riêng. Loài chó thì chỉ mong chơi với người, làm cái gì đó cho người.

Sáng dọn, chiều dọn, tối dọn một xíu rồi nghỉ. Chơi với chó nhiều sẽ bị la.
Hồi tôi chưa học đại học, con Mig tha hồ nhõng nhẽo. Nó đòi chơi banh, đòi lên nhà nằm sát bên chủ,... tôi chiều hết. Khi nó ngủ, nó sẽ lựa chỗ nằm, miễn sao nó mở mắt ra là nhìn thấy chủ. Nó đòi ăn thì nó sẽ ngồi chờ chủ ăn cho xong, rồi lân la lại gần ngước nhìn. Cho đồ ăn vào cái tô mà quên cái gì thì chỉ cần nói nó xê ra, rồi cầm tô làm đủ trò, rồi trả nó cái tô. Mấy con chó khác mà đang ăn thì đừng hòng lại gần cái tô.

Ở nhà nó hay bị mắng, mắng đúng có, mắng oan có.
"Con Mig sao mày không gọi tao mà ị ở đây hả?"
"Nó kêu nãy giờ, mẹ gọi mày không xuống dắt nó đi, giờ đổ cho nó hả?"
"Con Mig! Mày hư lắm nghe chưa!"
Nó cứ bị chửi theo đúng kiểu "bị chửi như chó". Nó gục đầu xuống, ngó lơ đi, cụp tai lại.

Nó cộc tính. Mẹ nói chó mà cắn chủ thì phải tống đi. Trong nhà chỉ có chị hai và mẹ là chưa bị cắn.
Có lần con em tôi giỡn bạo quá, nắm cẳng nó xốc lên. Nó đau rồi cắn sượt mà sứt da con bé. Ba tôi tím mặt cầm cái chổi quét nhà vừa nạt vừa đánh. Tôi đang học bài, nghe tiếng con chó trúng mấy roi nên chạy xuống.
Nó bị xích vô cái bàn. Nó nhỏ bằng con chó nhật mà ba đánh nó bằng chổi thì làm sao nó chịu nổi. Hồi nhỏ ba từng bóp chết một con chó vì nó cắn ba rồi, nên tôi phải nhảy vào mà hứng roi cho nó. Mẹ kéo tôi ra bằng được vì sợ tôi bị nó cắn, nó đã từng cắn tôi, giờ nó lại đang bị đánh.
Tôi thì ôm nó, nó cắn tôi cũng ưng. Nó nép sát vào tôi, mặt nó xám ngoét, hai con mắt ướt ướt, lưỡi run run liếm mép, thở dốc không ra hơi. Con bé ngồi góc nhà sụt sùi.
Bữa cơm tối hôm đó như cái hầm than.

Kỳ thực giai đoạn đó nó bị ve đốt. Nó chỉ thấy ngứa rồi gãi. Bắt được con ve cho nó là cực hình vì đụng phải chỗ đau, nó nghi ngờ tôi cào cho da nó chảy máu. Tang chứng rành rành, tay tôi dính máu, con ve thì đầy mùi của nó nên nó nghĩ con ve là một phần cơ thể nó. Tôi bị cắn tổng cộng 3 lần, lần nào cũng giấu. Tới lần cuối thì bị lộ, tôi không thể bào chữa cho nó trước bất cứ chuyện gì kể từ đó.

Khó lắm mới năn nỉ ba mẹ không bán nó đi. Tôi bắt con ve cho nó nhìn, nói mãi hết lần này tới lần khác nó mới chịu hiểu là con ve cắn nó. Vậy là nó sợ ve còn hơn sợ ma. Mỗi lần ngửi thấy ve, nó trả thù bằng cách ăn luôn con ve đó, nhưng mà nó bị sùi bọt mép. Chưa thấy con chó nào như con chó này.

Bão tố cũng đến khi mấy ông khách ăn to nói lớn ghé nhà. Con Mig muốn ngửi bất cứ thứ gì xuất hiện trong khuôn viên ngôi nhà. Khách là một vật thể chuyển động mà nó cảnh giác cao nhất, nên nó phải sủa, phải giựt xích để ngửi coi cái thứ gọi là Khách đó có quen không, là sở hữu của ba, của mẹ, hay là trái banh mới của nó.
Nhưng mà nó chỉ là con chó, chủ bắt im thì phải im. Lúc nào tôi cũng là thằng bị bắt nhịp roi rồi kêu nó im. Trong khi tôi biết mọi chuyện sẽ đơn giản khi dắt nó lên nhà, để nó theo dõi ông Khách kia.
Ổng mà dám ăn to nói lớn, dám giơ tay lên thì nó sẽ sủa để không được làm cái hành động "hỗn xược" đe dọa người nhà đó.
Tôi thường chúc người ta "vạn sự như ý", nhưng mà ý ba mẹ và ý con chó khác nhau nên tôi chẳng bao giờ dám chúc con chó như vậy. Bù lại tôi chiều nó tẹt ga.

Sau những chơi giỡn, cắn sủa, thì chó bắt đầu thèm nằm gần người. Nhưng mà người thì thích xem TV, bật máy tính.
Chó lúc nào cũng bị đuổi xuống nhà, nhìn mọi người cười giỡn với nhau mà không được ở trong bầu không khí đó.

Tối nay tôi rửa chén, con bé ở trên nhà lướt web, con chó bị xích. Nó lại kêu ư ử, đòi. Tôi dặn nó chờ tôi rửa xong rồi tôi nằm chơi với nó. Tay tôi vẫn nhức nên không cho nó nhai nhiều như hồi trước được nữa.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét