Mùa diều kéo căng ngọn gió, đẩy những gợn xô nhau trên cánh đồng lúa. Chạy men những con sóng dập dìu là thằng Nạ cùng đám bạn của nó. Cả đám vừa hò vừa hét, chân trần long nhong đạp bùn lấm lem bờ cỏ. Thằng đi đầu kéo một cọng dây chuối khô, rồi cọng dây nối cọng dây chuối khác,... nối mãi mới tới con diều. Con diều kềnh càng chịu cho tụi nhỏ kéo, cày lên gió mà ho ra từng tiếng "hu......hu......"
"Chạy nhanh lên mầy ơi!"
"Thôi đưa tao thả giùm cho, mày ra kia giữ đi!"
Lần này gió mới chịu thổi vừa ý tụi nhỏ. Con diều không còn khóc từng tiếng nữa mà nó kêu đều, kêu mãi. Chỉ có cọng dây là cực khổ từng mối, nối xuống từng bàn tay tranh nhau giật giật.
"Ê bứt giùm tao cọng cỏ!"
"Thôi mày bứt đi, lười quá mày!"
"Mày nha mày, tao nhờ mà dám lười!"
Tụi nó quay qua khỏ đầu nhau, đứa này khỏ đứa kia, rồi lại bị khỏ, bị mắng.
"Hôm qua tao bênh mày rồi mà hôm nay mày dám bênh nó nha mày!"
Cuối cùng cũng tới lượt thằng Nạ bị cả đám mắng vì không chịu bênh bên nào hết. Nó lo chơi diều. Nãy giờ nó nhìn cục mây nhỏ xíu, rồi cục mây bên cạnh. Nó nhìn tới đám mây dài dài gần mé bờ tre. Gió đang đưa đám mây đó đủng đỉnh nhích lại gần.
À hóa ra đám mây có hình cái đuôi phượng, có năm dải mây dài dài nè, mỗi cọng mây xơ xơ lông nè, gió ơi kéo con phượng đó ra cho ta ngắm xem.
"Ê sao tao nói mày không nghe?"
"Hả?"
"Nó đòi tao nặn con cua trả nó kìa mày, mày nặn giùm tao coi."
"Ai biết, ai kêu mày chọc nó chi?"
"Nhớ mày đó con."
"Thôi tao đi về, tối rồi mày."
"Mới chiều mà, ở lại chơi đi."
"Thôi tao về, mai chơi tiếp."
Nó về nhà.
(to be continue...)
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét