Hai đường kinh chạy dọc cánh tay
Một đường qua can, một qua phế
Suy ở đâu mà hành hạ thân này
Gượng đàn mà run rẩy tái tê
Sao không nghỉ, này chim đang hót
Ngươi trong bụi mà xót lòng ta
Gai đâm, đưa ta chữa được mà
Đừng đẩy ta ra xa mãi thế
Dẫu vắt kiệt hai kinh can phế
Gói vào kỳ âm của tiếng đàn
Xuyên tường gai bằng lòng dậy vang
Tìm đường gỡ mảnh ghim xước xát
Vô tình thấy ngươi, lòng tan nát
Cớ duyên sao nhận gai làm nhà
Không nhận ra đời Bão hay Hòa
Chẳng nơi đâu là toà nương trú
Hót hay, với chim là lạc thú
Chẳng khác ta nguyện chú âm thanh
Đều lạc lối chẳng thoát khỏi thành
Nó vô hình ta, nhưng ngươi thấy
Nơi đây ai cũng bị lạc đấy
Đêm ngày cày xéo từng sát na
Chẳng ai tìm được đường thoát ra
Nên thấy nhau kẹt bụi gai trong suốt
Lòng ngươi và ta màu trắng muốt
Mà vô tình chẳng tự thấy bụi gai...
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét