Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2020

30/09/2011

Hơn 9 năm đã qua, sang năm là tròn mười.

Lần đầu tôi biết tự cột tóc của mình lại. Nói không ai tin 😅😂😂

Từ sau những ngày trại xuân năm ấy, khối băng rạn nứt đã vỡ tan tành như tiếng mandolin réo rắt. Tôi bắt đầu nhận thấy gốc cây tình cảm dần khô héo. Tôi không để tâm tới vẻ bề ngoài gì nữa. Tóc cứ dài ra. Trường có quy định nam sinh phải hớt tóc cao trên cổ áo. Hình như vì tôi giựt giải về nhiều quá nên ngoại lệ. Thầy Hồng hình như hồi đó có la tôi "Ngân nè, em coi cắt cái tóc coi sao cho được đi, đừng nghĩ mình giỏi rồi muốn sao cũng được, phải biết làm gương cho người khác"... Hình như sau đoạn đó thầy nói về việc thầy hiểu mấy đứa tuổi mới lớn thì tính tình thất thường. Tôi rất cảm thông cho thầy và rất quý trọng thầy, nhưng tôi làm biếng đi cắt tóc.

hồi đó tóc dài chứ không đa cấp như vầy đâu

Với lại test thử coi tóc dài ra thì cũng là một điều thú vị mà.

Cuối năm đó, nhận học bổng Odon Vallet, tôi nhận ra cả một hội trường gần 500 người, kể cả sinh viên, cũng không ai để tóc cột như tôi cả 😂😅 Cũng may là từ nhỏ tới lớn, tôi thường rơi vào cảnh dở khóc dở cười nên cũng quen, đi lên nhận rồi đi xuống thôi.

Đến cuối tháng 8, sau khi có kết quả thi ĐH, người ta gọi điện lần cuối: "Mình là người bắt đầu, mình sẽ là người kết thúc". Thường thì nói chuyện với nhau, xưng bằng tên, nhưng nửa năm trở lại thời điểm đó thì không còn xưng tên như vậy nữa.

Đầu tháng 9 năm đó, tôi tìm tre, làm một món quà "nho nhỏ" nhưng cũng cỡ 1m chiều dài.

Giữa tháng 9, tôi làm gọn tóc lại, vì tôi muốn món quà này cần phải thành tâm mới được. Tôi cạo tóc luôn.

Sau đó tôi nhờ nhỏ bạn gửi quà đến người ta. Nhỏ bạn đứng hình tại chỗ luôn 😂😅

Sau này, cho đến bây giờ, tôi thấy người ta vẫn ổn. Tôi thầm cảm ơn quyết định ngày đó của người ta.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét