Cô chủ nhà có một cây piano cơ của Nga, gỗ gụ đỏ, trùm khăn nhung. Trông nó thật đẹp. Sau này còn biết thêm là cô có guitar, gỗ top bằng thông nghiến. Guitar loại này không thể tìm thấy trên thị trường được nữa.
Ngoài trời gió lốc bọt nước bay tưng bừng. Mai là 30/4, thiên hạ về nhà, về quê nghỉ dưỡng.
Nhà cô chủ thật xinh, rộng. Ban công trụi lủi với cái hàng lưới B40 chống trộm, nhìn thẳng hướng Tây.
Nhưng mà có một nhánh lan Vũ Nữ nhỏ, được quấn bừa vào đoạn gỗ. Nó vừa đâm một cành toàn nụ, mưa đầu mùa nên tranh thủ nở cho mát.
Những ngày tháng được tự do bắt đầu từ đây. Sáng dậy sớm theo ý mình mà không cần đồng hồ. Đi chợ mua đồ ăn theo ý mình, nấu cũng theo ý mình. Đám con trai cùng phòng ăn kiểu gì thì nấu cho tụi nó ăn, còn lại tự tung tự tại.
Nghe chị Mây nói về hiệu sách có nhiều sách quý, ghé thử thì mới thấy ưng nơi này lắm. Sách cổ, hiếm, độc, điển. Cô chủ quán có vẻ khó tính nhưng mà hiền. Anh phụ quán cũng hiền mà nhanh nhẹn.
Lùng mấy cuốn sách cũ thử một vòng mới thấy mấy cuốn mình tìm nó vào tay chủ hết rùi. Chui sang kệ sách đối diện mới phát hiện ra cả một tàng kinh thư. Tất cả đều được sắp xếp gọn gàng trật tự. Riêng những cuốn báu phải lục tìm mãi mới thấy. Hình như không phải để bán nên cô chủ tiệm xếp vào kỹ lắm.
Ôi chao nhiều!
Có một cuốn, bìa vải, giấy đẹp, in đẹp. Thực sự rất ưng và thích cuốn ấy. Thôi để dành lần sau đủ duyên rồi ghé lại.
Chuỗi ngày dạy thêm cũng bắt đầu. Thằng nhỏ chuẩn bị lên lớp năm và cần được trang bị công cụ toán. Kỳ thực chẳng muốn dạy thằng nhỏ theo sách "giáo khoa". Nó cần được dạy những thứ khác quý báu hơn là $\frac{1}{2}+\frac{1}{2}=1$.
Thôi thì có dịp dạy nó thì có dịp nói cho nó biết, còn hơn là chẳng ai biết chuyện gì.
Nó không tò mò nhiều như con nít. Nó rất nghe lời, nghe lời đến mức có cảm giác là sẽ có ngày nó không bao giờ làm trò nghe lời nữa.
Kể cho học trò nghe về việc "xe của anh là lập trình tự động, em muốn làm thì anh sẽ chỉ; nhưng em muốn bắt đầu từ đâu?"
Thằng nhỏ im lặng, biểu hiện rõ ràng của một trí tò mò đang cố vươn lên trong lòng đất cằn cỗi. Nhưng mà khổ là nó im luôn.
Sau 7 tháng liên tục quay quắt dạy thêm, "anh thầy" đành chia tay học trò. Anh không muốn dạy luyện thi cho em, em ạ! Luyện vào rồi em sẽ còn đơ đơ hơn cho mà xem. Anh là học trò trường chuyên, mẹ của em cũng là cựu học sinh trường chuyên. Nhưng thời đó khác, bây giờ khác. Sức tỉnh táo của những con rồng trường chuyên cũng khác nhau, em có tỉnh hay không thì anh không nhìn trước được nên anh không muốn hại em.
Có ngày đẹp trời bị công an tóm, đến hôm nộp phạt 400k thì móc trong túi rơi mất thêm 500k nữa. Toi luôn tháng lương, hehe.
Có những ngày để dành vì cuốn ấy, đói meo râu. Nhưng mà không sao, đi đến quán cơm thân tình đó, ăn bảo đảm cỡ nào cũng thấy ngon mà lại no. Quý mấy cô ở quán cơm lắm, mấy cô làm luôn tay luôn chân mà không có nổi nóng. Khách tới quán sinh viên nhiều, người lao động cũng nhiều, người mới tới lóng ngóng tay chân luôn được hướng dẫn tận tình.
Thật may vì lúc ấy đã chọn bay khỏi ký túc xá, mặc dù ký túc xá rất tốt. Người quen hay người thân thường nói quận 5 Sài Gòn phức tạp lắm, nhưng tôi thấy đất quận 5 và người quận 5 rất hiền.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét