Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Than

Ngày đó cô giáo nói với tôi rằng: "Bây giờ Ngân còn đánh đàn được, chứ sau này có muốn cũng không dám đánh đâu."

Tập lại một chút thôi mà vai đau không thể tả. Đường đau đã thay đổi đi một chút, chẳng biết nó đi theo đường nào nữa.

Nhiều năm trước, nhiều lúc muốn đốt đàn đi mà không nỡ. Rồi cũng lại mò về với nó. Chẳng bao giờ nó trách gì mình, thậm chí còn vang lên những tiếng mượt mà hơn.

Chẳng biết qua được bể khổ là qua đời hay qua đời là bể khổ. Hehe...

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét