3h sáng dậy.
5h tập thể dục một chút.
Những ngày này buổi sáng việc thường bề bộn vì sắp đến hạn nộp báo cáo. Không sắp xếp thì không xong.
Sáng nào mà không đạp xe ra đường thì ngày hôm đó thấy bứt rứt lắm, như thể thèm cái hơi khói ô nhiễm đặc trưng của Sài Gòn này vậy. Cảm giác có từ việc đạp tăng tốc, tăng tốc hơn nữa, máu đẩy từng nhịp nơi mạch cổ khiến cho ngày không ra ngoài trở nên nhạt nhẽo.
Căn phòng I89 dạo gần đây thoáng mát hơn, chắc vì dàn máy đã được nghỉ. Đám cây mọc lớn lên trông thấy. Mới hôm trước nó quăn tím lại vì hơi nóng thốc qua. Tôi hứng sẵn một bình nước lớn, ngày nào cũng ra tưới, đám cây quen dần với kiểu môi trường toàn hơi nóng thốc qua như vậy.
Ngày cuối tháng 6 năm 2015 thật ít nắng.
Chiều buông dần, tôi chốt hạ được một chuỗi việc khó nhằn làm gần nửa tuần nay. Thật là sung sướng.
Hình như não bộ con người cần được rèn luyện thường xuyên. Tôi đọc thấy người ta nói như vậy. Tôi đăng ký khóa học, dù rằng chẳng ai ép và nó cũng chưa thực sự cần thiết. Nhưng việc làm bài tập đều đặn và xoay sở với bài tập dù deadline rượt như Tào Tháo khiến não bộ chậm thoái hóa hơn. Đó không phải là lớp kỹ năng mềm. Những lớp như vậy thường biến não bộ làm việc theo phong cách khác và là bài tập tổng quát hơn, một số lại làm "mềm" não người ta ra. Ôi bọn lừa đảo ấy!
Cuối ngày, tôi sẽ tìm cách hỗ trợ công việc của ngày mai và tìm cách đọc sách hoặc chơi nhạc. Hihi, trời mát rồi nên chẳng ngại gì mà không ôm đàn.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét