Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Đêm của những ngày vui


Mấy ngày này, anh em, bạn bè, đồng bọn, đồng nghiệp tốt nghiệp, mình cũng vui theo. Được hoà cùng niềm vui chung thì dại gì mà không vui lên cho nó khoẻ tinh thần!

Đêm nay nghe anh Khôi đàn piano, giai điệu đó không hẳn nhanh, cũng chẳng chậm, không phải da diết nhưng cũng không phải dồn dập như buổi sáng tưng bừng của những ngày vui như vầy. Tự nhiên nhớ bản đàn của bé Khánh hồi cách nay vài năm, đó cũng là một bản nhạc được thu lúc đánh trong đêm tĩnh lặng và một mình thì phải. Có chơi nhạc một mình và thả lỏng hết sức vào bản nhạc thì mới có giai điệu hay. Chơi nhạc cho người khác nghe khó lắm, vừa đánh theo ý mình, vừa dò xem ý họ. Thường người nghe đàn không phải người chơi đàn, nên nhịp cảm xúc của họ khác hẳn. Đa phần họ tìm bản nhạc phù hợp với bản thân, thay vì mở lòng nghe người đàn đánh xem bản nhạc đó là gì.

Âm nhạc không hẳn là liều thuốc cải thiện cảm xúc. Nó chỉ phản ánh cảm xúc. Hệ quả là nghe đi nghe lại theo thời gian thì người ta quen dần rồi bị ảnh hưởng. Người bị ảnh hưởng bởi âm nhạc càng nhiều thì càng dễ bị trói buộc bởi hoàn cảnh bên ngoài. Chuyện gì buồn sẽ để trong lòng, chuyện vui thì lâng lâng quá mức. Rốt cuộc hiện tại là cái gì cũng chẳng thèm màng.
Thói quen nghe nhạc cũng vậy. Thay vì quên sạch chuyện vui buồn đi rồi nghe nhạc thì người nghe thường tìm cái gì "lọt tai" để nghe. Đó là cách nuông chiều thói quen và trói chặt suy nghĩ.
Âm nhạc tự nó thuần khiết, không có đem theo cái gọi là cảm xúc. Chỉ có con người mới tô vẽ thêm cho nó thôi.

Tự nhiên nhớ thời cấp III lúc đang tập trung ôn thi. Cuối năm học mà quanh đó chẳng có tiếng ve như các vùng khác. Đêm chỉ còn tiếng dế riu riu như ánh đèn từ xa tít cuối hẻm. Trước nhà có cây nguyệt quế bằng tuổi mình trổ bông đều đều mỗi ngày. Có những đêm tròn hứng, đẩy cửa sổ đánh đàn cho cái cây nghe. Gió lạnh lùa vào, len qua kẽ ngón tay rất thích. Hương nguyệt quế cũng theo, thơm ngát cả nhà. Đàn cho cây nghe thích lắm, đàn vài tiếng đồng hồ liên tục là chuyện thường, vì nó biết nghe nhạc. Tình thực chỉ mới gặp được một người chịu được kiểu nghe nhạc này, nghe kẻ khác tra tấn 2 tiếng đồng hồ!

Ở nhà trọ không có cây, phòng liên kế nên chẳng được đánh đàn đêm, người ta ngủ hết rồi.

He he, mai lại bắt đầu chuỗi ngày đi hưởng niềm vui chung của đồng bọn!

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét