Vậy là mình được xem như khách khi trở về rồi.
Gần một năm không về, mọi thứ vẫn nguyên, chỉ có kẻ ra đi là thay đổi. Các nghi thức không còn nhớ, tên gọi cũng không, như một kẻ lơ ngơ vậy. Thật đáng xấu hổ.
Sư phụ cười tươi với mình như cười tươi với khách, không còn ánh mắt nghiêm nghị xưa. Rõ ràng là thầy vẫn nhớ ra nhưng thầy vẫn cười như vậy. Cười chứ biết làm sao bây giờ.
Đường về, hương lúa thơm thoang thoảng. Gió đưa cơn giông mạnh là thế, mà hương lúa cũng không vơi đi.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét